A small tool to view real-world ActivityPub objects as JSON! Enter a URL
or username from Mastodon or a similar service below, and we'll send a
request with
the right
Accept
header
to the server to view the underlying object.
{
"@context": "https://www.w3.org/ns/activitystreams",
"type": "OrderedCollectionPage",
"orderedItems": [
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864660091538690048",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "TÌNH CẢNH TRỚ TRÊU CỦA ĐẤT NƯỚC<br /><br />Hằng năm khi đến dịp các ngày lễ, CS cho thả một số tù nhân mà họ gọi là \"ân xá\". Cái gọi là \"ân xá\" của họ có 2 mục đích. Thứ nhất, thả bớt tù nhân để lấy chỗ nhốt tiếp lớp tù nhân mới vì nhà tù ở Việt Nam đã quá tải. Thứ nhì, đây là dịp họ làm tiền gia đình các tù nhân để làm giàu. Muốn chạy một suất giảm án đều phải chung chi để đám cai ngục giới thiệu lên chủ tịch nước kí ân xá. <br /><br />Trong nhà tù, CS tống giam 2 loại người, thứ nhất loại gây hại xã hội, và thứ nhì đó là những người đóng góp cho tiến bộ đất nước. Tức trong nhà tù, CS ngoài bắt nhốt tội phạm thực sự thì họ còn bắt nhốt và bức hại chính tương lai nước Việt để phục vụ lợi ích cho tập thể ĐCS và vun vén cho quân chức tìm đường sống cho con cháu mình ở xứ khác - xứ tự do dân chủ.<br /><br />Ở xã hội nào cũng thế, loại gây hại cho xã hội như tham ô, trộm cướp, buôn lậu, ma túy, giết người, hiếp dâm, mafia, xã hội đen vv... Loại đó, ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều phải bị pháp luật trừng trị để giữ gìn sự bình yên cho người dân hiền lành.<br /><br />Nhưng ở Việt Nam lại khác, chính quyền bỏ tù luôn nhân tố đấu tranh vì sự tiến bộ đất nước. Đứng trước sự tan nát của đất nước, họ đòi dân chủ trong ôn hòa, thế là bị bỏ tù. Họ chỉ ra cái sai của chính quyền nhưng chính quyền không biết ơn còn bỏ tù họ. Tại những nước dân chủ, những con người đó sẽ được dân chúng chọn lựa cho việc điều hành đất nước chứ không phải bị ngồi tù như ở Việt Nam. Kết quả của đất nước như hôm nay thì ai cũng biết, đang nghèo đói không có đường gỡ, đang mất nước từ từ mà chưa có cách cứu vãn.<br /><br />Đất nước đến thời mạt vận nên mới xảy ra chuyện trớ trêu. Kẻ gây hại cho xã hội thì được ân xá, còn những nhân tố thúc đẩy sự tiến bộ đất nước thì không bao giờ được ân xá dù chỉ 1 ngày. Đã vậy, họ - tù nhân bất đồng chính kiến còn bị cai ngục bức hại, dẫn đến việc họ thà tuyệt thực để đòi được đối xử như con người. Không ai đem cái chết ra đùa, trừ khi sự hà khắc của trại giam còn kinh khủng hơn cái chết. Trước đây anh Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải và Cù Huy Hà Vũ bị bức hại phải tuyệt thực thì nay đến lược Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.<br /><br />Một đất nước, không dễ gì mất, nó chỉ mất khi có một triều đại chính trị đưa đất nước đến yếu kém toàn diện. Trong ngàn năm thoát khỏi Bắc Thuộc thì thời CS là thời kì yếu nhất của lịch sử. CS độc chiếm quyền lực để phá hủy nội lực đất nước nhằm tư lợi rồi trốn sang xứ tự do xây dựng thế hệ hậu sinh cho riêng dòng họ. Điều này chả lẽ Trung Cộng không thấy? Trung Cộng thấy rất rõ và họ đang rất hài lòng.<br /><br />Số phận Việt Nam rồi sẽ ra sao? Chắc chắn Việt Nam sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc khi đất nước đối diện với nguy cơ mất hoàn toàn vào tay ngoại bang. Lúc đó, số phận gần 100 triệu dân sao đây? Với người CS thì cứ \"kệ mẹ chúng nó\" thế là xong. Điều đáng bàn là thái độ của người dân, đến đây mà còn tư tưởng \"để đảng và nhà nước lo\" thì làm kiếp con vật còn không xứng chứ đừng nói làm người.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/864660091538690048",
"published": "2018-07-14T00:10:30+00:00",
"source": {
"content": "TÌNH CẢNH TRỚ TRÊU CỦA ĐẤT NƯỚC\n\nHằng năm khi đến dịp các ngày lễ, CS cho thả một số tù nhân mà họ gọi là \"ân xá\". Cái gọi là \"ân xá\" của họ có 2 mục đích. Thứ nhất, thả bớt tù nhân để lấy chỗ nhốt tiếp lớp tù nhân mới vì nhà tù ở Việt Nam đã quá tải. Thứ nhì, đây là dịp họ làm tiền gia đình các tù nhân để làm giàu. Muốn chạy một suất giảm án đều phải chung chi để đám cai ngục giới thiệu lên chủ tịch nước kí ân xá. \n\nTrong nhà tù, CS tống giam 2 loại người, thứ nhất loại gây hại xã hội, và thứ nhì đó là những người đóng góp cho tiến bộ đất nước. Tức trong nhà tù, CS ngoài bắt nhốt tội phạm thực sự thì họ còn bắt nhốt và bức hại chính tương lai nước Việt để phục vụ lợi ích cho tập thể ĐCS và vun vén cho quân chức tìm đường sống cho con cháu mình ở xứ khác - xứ tự do dân chủ.\n\nỞ xã hội nào cũng thế, loại gây hại cho xã hội như tham ô, trộm cướp, buôn lậu, ma túy, giết người, hiếp dâm, mafia, xã hội đen vv... Loại đó, ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều phải bị pháp luật trừng trị để giữ gìn sự bình yên cho người dân hiền lành.\n\nNhưng ở Việt Nam lại khác, chính quyền bỏ tù luôn nhân tố đấu tranh vì sự tiến bộ đất nước. Đứng trước sự tan nát của đất nước, họ đòi dân chủ trong ôn hòa, thế là bị bỏ tù. Họ chỉ ra cái sai của chính quyền nhưng chính quyền không biết ơn còn bỏ tù họ. Tại những nước dân chủ, những con người đó sẽ được dân chúng chọn lựa cho việc điều hành đất nước chứ không phải bị ngồi tù như ở Việt Nam. Kết quả của đất nước như hôm nay thì ai cũng biết, đang nghèo đói không có đường gỡ, đang mất nước từ từ mà chưa có cách cứu vãn.\n\nĐất nước đến thời mạt vận nên mới xảy ra chuyện trớ trêu. Kẻ gây hại cho xã hội thì được ân xá, còn những nhân tố thúc đẩy sự tiến bộ đất nước thì không bao giờ được ân xá dù chỉ 1 ngày. Đã vậy, họ - tù nhân bất đồng chính kiến còn bị cai ngục bức hại, dẫn đến việc họ thà tuyệt thực để đòi được đối xử như con người. Không ai đem cái chết ra đùa, trừ khi sự hà khắc của trại giam còn kinh khủng hơn cái chết. Trước đây anh Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải và Cù Huy Hà Vũ bị bức hại phải tuyệt thực thì nay đến lược Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.\n\nMột đất nước, không dễ gì mất, nó chỉ mất khi có một triều đại chính trị đưa đất nước đến yếu kém toàn diện. Trong ngàn năm thoát khỏi Bắc Thuộc thì thời CS là thời kì yếu nhất của lịch sử. CS độc chiếm quyền lực để phá hủy nội lực đất nước nhằm tư lợi rồi trốn sang xứ tự do xây dựng thế hệ hậu sinh cho riêng dòng họ. Điều này chả lẽ Trung Cộng không thấy? Trung Cộng thấy rất rõ và họ đang rất hài lòng.\n\nSố phận Việt Nam rồi sẽ ra sao? Chắc chắn Việt Nam sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc khi đất nước đối diện với nguy cơ mất hoàn toàn vào tay ngoại bang. Lúc đó, số phận gần 100 triệu dân sao đây? Với người CS thì cứ \"kệ mẹ chúng nó\" thế là xong. Điều đáng bàn là thái độ của người dân, đến đây mà còn tư tưởng \"để đảng và nhà nước lo\" thì làm kiếp con vật còn không xứng chứ đừng nói làm người.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864660091538690048/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864486258612887552",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "MONG MANH CHO SỐ PHẬN CỦA MỘT ĐẤT NƯỚC<br /><br />Làm chính trị là con đường để mưu cầu quyền lực công, ý nghĩa đơn giản chỉ có vậy. Nhưng con đường chiếm lấy quyền lực chính trị như thế nào nó sẽ quyết định cách hành xử của nhóm chính trị đó khi có được quyền lực. Mưu cầu quyền lực chính trị cũng như người mưu cầu tiền bạc của người làm kinh tế, có kẻ nghĩ nát óc nhằm làm ăn chân chính để kiếm tiền, có kẻ chỉ có một trò đó là chiếm đoạt tiền của người khác bằng cách trộm cướp hoặc lừa đảo.<br /><br />Trong 2 con đường, kiếm tiền chân chính và kiếm tiền do trộm cướp hoặc lừa đảo, thì kiếm tiền chân chính khó hơn bội phần và cần rất nhiều thời gian. Từ đó mới có đồng tiền chân chính và đồng tiền bất chính. Tương tự như vậy, làm chính trị bằng con đường lấy lòng dân khó hơn bội phần so với làm chính trị bằng nòng súng và những trò ném đá giấu tay. Và chính quyền cũng có chính nghĩa và chính quyền phi nghĩa.<br /><br />Tên cướp có thể giàu nhưng con hắn nếu nối nghiệp cha thì không bao giờ bền lâu. Và hầu hết là phải trả hết những giá cả mà cha chúng đã vay mượn đó là điều không phải bàn cãi. Người CS đang trong tay quyền lực tựa như tên cướp trong một băng đảng, phóng lao phải theo lao, dù cho hồi tâm hướng thiện thì sự ràng buộc của tổ chức tội ác không cho hắn hướng thiện mà phải lao theo. Nếu rủi bị thanh trừng vì đấu đá quyền lực thì lo hốt để củng cố đời con.<br /><br />Từ năm 1944 thì ĐCS đã thành lập lực lượng vũ trang của nó. Nghĩa là nó đã dự định dùng súng ống để cướp lấy quyền lực chính trị, và nó đã không phủ nhận điều đó. Sang 1945 pháp đã đuối vì họ cũng bị Nazi Đức đánh cho te tua ở Âu Châu, Nhật thì bại trận, khoảng trống quyền lực tạo ra. Lúc đó chính quyền dân sự Trần Trọng Kim đã phải mất quyền lực về tay một đảng có chủ trương dùng bạo lực ĐCS. Từ đó quyền lực chính trị đất nước bị ĐCS chiếm cho đến hôm nay.<br /><br />Vì sao ĐCS thành công trong thời kì đó? Vì 1945 là điểm yếu nhất trong chuỗi lịch sử của thế kỷ 20. Khoảng trống quyền lực được tạo ra chỉ đúng vào lúc giao thời đó, tức kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến. Trong lúc rối loạn, ĐCS có chủ trương cướp quyền lực chính trị bằng bạo lực đã thắng tuyệt đối. Với dân trí rất thấp, làm chính trị bằng vận động và thuyết phục chỉ có thể là thất bại. Con đường đó chỉ thích hợp cho một xã hội dân trí cao.<br /><br />Làm chính trị bằng cách lấy lòng dân như đất nước tự do, nếu đem áp cho trường hợp Việt Nam thì vẫn chưa thể được. Qua 75 năm nhồi sọ, giờ người dân quan tâm đến chính trị không là bao. Nghĩa là hạ tầng tri thức cho một nước tiến bộ của Việt Nam đang ở tầng rất thấp. Chính vì lẽ đó mà các người có tư tưởng tiến bộ khởi xướng lên là bị CS bẻ gãy một cách dễ dàng.<br /><br />Công cuộc đưa Việt Nam đến với dân chủ giờ phải đi phát tán sự thật đến từng cá nhân như là cách xây dựng hạ tầng tri thức chính trị cho Việt Nam. Công tác này vô cùng vất vả và kể cả đối đầu với bao hiểm nguy từ phía chính quyền CS. Bài toán hiện giờ rất khó cho những người có tâm huyết cho dự án chính trị khai phóng để đưa Việt Nam đến với dân chủ. Và lại càng khó hơn khi phải chạy đua với tiến độ bàn giao đất nước này cho Trung Cộng theo kế hoạch của ĐCS. Mong manh cho số phận của một đất nước.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/864486258612887552",
"published": "2018-07-13T12:39:45+00:00",
"source": {
"content": "MONG MANH CHO SỐ PHẬN CỦA MỘT ĐẤT NƯỚC\n\nLàm chính trị là con đường để mưu cầu quyền lực công, ý nghĩa đơn giản chỉ có vậy. Nhưng con đường chiếm lấy quyền lực chính trị như thế nào nó sẽ quyết định cách hành xử của nhóm chính trị đó khi có được quyền lực. Mưu cầu quyền lực chính trị cũng như người mưu cầu tiền bạc của người làm kinh tế, có kẻ nghĩ nát óc nhằm làm ăn chân chính để kiếm tiền, có kẻ chỉ có một trò đó là chiếm đoạt tiền của người khác bằng cách trộm cướp hoặc lừa đảo.\n\nTrong 2 con đường, kiếm tiền chân chính và kiếm tiền do trộm cướp hoặc lừa đảo, thì kiếm tiền chân chính khó hơn bội phần và cần rất nhiều thời gian. Từ đó mới có đồng tiền chân chính và đồng tiền bất chính. Tương tự như vậy, làm chính trị bằng con đường lấy lòng dân khó hơn bội phần so với làm chính trị bằng nòng súng và những trò ném đá giấu tay. Và chính quyền cũng có chính nghĩa và chính quyền phi nghĩa.\n\nTên cướp có thể giàu nhưng con hắn nếu nối nghiệp cha thì không bao giờ bền lâu. Và hầu hết là phải trả hết những giá cả mà cha chúng đã vay mượn đó là điều không phải bàn cãi. Người CS đang trong tay quyền lực tựa như tên cướp trong một băng đảng, phóng lao phải theo lao, dù cho hồi tâm hướng thiện thì sự ràng buộc của tổ chức tội ác không cho hắn hướng thiện mà phải lao theo. Nếu rủi bị thanh trừng vì đấu đá quyền lực thì lo hốt để củng cố đời con.\n\nTừ năm 1944 thì ĐCS đã thành lập lực lượng vũ trang của nó. Nghĩa là nó đã dự định dùng súng ống để cướp lấy quyền lực chính trị, và nó đã không phủ nhận điều đó. Sang 1945 pháp đã đuối vì họ cũng bị Nazi Đức đánh cho te tua ở Âu Châu, Nhật thì bại trận, khoảng trống quyền lực tạo ra. Lúc đó chính quyền dân sự Trần Trọng Kim đã phải mất quyền lực về tay một đảng có chủ trương dùng bạo lực ĐCS. Từ đó quyền lực chính trị đất nước bị ĐCS chiếm cho đến hôm nay.\n\nVì sao ĐCS thành công trong thời kì đó? Vì 1945 là điểm yếu nhất trong chuỗi lịch sử của thế kỷ 20. Khoảng trống quyền lực được tạo ra chỉ đúng vào lúc giao thời đó, tức kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến. Trong lúc rối loạn, ĐCS có chủ trương cướp quyền lực chính trị bằng bạo lực đã thắng tuyệt đối. Với dân trí rất thấp, làm chính trị bằng vận động và thuyết phục chỉ có thể là thất bại. Con đường đó chỉ thích hợp cho một xã hội dân trí cao.\n\nLàm chính trị bằng cách lấy lòng dân như đất nước tự do, nếu đem áp cho trường hợp Việt Nam thì vẫn chưa thể được. Qua 75 năm nhồi sọ, giờ người dân quan tâm đến chính trị không là bao. Nghĩa là hạ tầng tri thức cho một nước tiến bộ của Việt Nam đang ở tầng rất thấp. Chính vì lẽ đó mà các người có tư tưởng tiến bộ khởi xướng lên là bị CS bẻ gãy một cách dễ dàng.\n\nCông cuộc đưa Việt Nam đến với dân chủ giờ phải đi phát tán sự thật đến từng cá nhân như là cách xây dựng hạ tầng tri thức chính trị cho Việt Nam. Công tác này vô cùng vất vả và kể cả đối đầu với bao hiểm nguy từ phía chính quyền CS. Bài toán hiện giờ rất khó cho những người có tâm huyết cho dự án chính trị khai phóng để đưa Việt Nam đến với dân chủ. Và lại càng khó hơn khi phải chạy đua với tiến độ bàn giao đất nước này cho Trung Cộng theo kế hoạch của ĐCS. Mong manh cho số phận của một đất nước.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864486258612887552/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864025514314698752",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "NGHỆ THUẬT VẶT LÔNG<br /><br />Bơm tiền 210.000 tỷ và tăng thuế để thu thêm 210.000 tỷ có gì khác nhau? Cách làm khác nhau nhưng bản chất như nhau.<br /><br />Bơm tiền là nhà nước in tiền tung ra thị trường. In tiền 210.000 tỷ thì nhà nước có được số tiền đó để chi tiêu. Mà khi nhà nước chi tiêu số tiền đó thì đồng tiền trượt giá. Mà đồng tiền trượt giá thì dân nghèo đi. Nói cho tròn là nhà nước móc túi dân. Tăng thuế cũng móc túi dân. <br /><br />Như vậy bản chất của 2 việc này là như nhau. Nếu nhà nước muốn móc túi dân 420.000 tỷ thì họ chia ra 2 cách. Đó là vừa tăng thuế vừa bơm tiền. Phối hợp cả 2 thì sẽ vặt được nhiều lông nhưng vịt ít kêu, vì vịt chỉ biết kêu \"cạc cạc\" khi tăng thuế. Còn bơm tiền? Khi bơm tiền thì vịt tự rụng lông mà không hề hay biết.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/864025514314698752",
"published": "2018-07-12T06:08:55+00:00",
"source": {
"content": "NGHỆ THUẬT VẶT LÔNG\n\nBơm tiền 210.000 tỷ và tăng thuế để thu thêm 210.000 tỷ có gì khác nhau? Cách làm khác nhau nhưng bản chất như nhau.\n\nBơm tiền là nhà nước in tiền tung ra thị trường. In tiền 210.000 tỷ thì nhà nước có được số tiền đó để chi tiêu. Mà khi nhà nước chi tiêu số tiền đó thì đồng tiền trượt giá. Mà đồng tiền trượt giá thì dân nghèo đi. Nói cho tròn là nhà nước móc túi dân. Tăng thuế cũng móc túi dân. \n\nNhư vậy bản chất của 2 việc này là như nhau. Nếu nhà nước muốn móc túi dân 420.000 tỷ thì họ chia ra 2 cách. Đó là vừa tăng thuế vừa bơm tiền. Phối hợp cả 2 thì sẽ vặt được nhiều lông nhưng vịt ít kêu, vì vịt chỉ biết kêu \"cạc cạc\" khi tăng thuế. Còn bơm tiền? Khi bơm tiền thì vịt tự rụng lông mà không hề hay biết.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:864025514314698752/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:863721155625848832",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?<br /><br />Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.<br /><br />Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.<br /><br />Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.<br /><br />Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.<br /><br />Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv... Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.<br /><br />Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.<br /><br />Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói \"Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm\". Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.<br /><br />Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/863721155625848832",
"published": "2018-07-11T09:59:30+00:00",
"source": {
"content": "TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?\n\nMột anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.\n\nThế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.\n\nVâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.\n\nVậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.\n\nVới người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv... Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.\n\nVới người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.\n\nTổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói \"Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm\". Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.\n\nĐối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:863721155625848832/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:863246439395762176",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "BẢO HIẾN VÀ LỊCH SỬ HÌNH THÀNH<br /><br />Năm 1800 tổng thống John Adams hết nhiệm kì, và người kế nhiệm là tân tổng thống Thomas Jefferson mới thắng cử lên thay. Ngày đó nước Mỹ cũng có 2 đảng mạnh chi phối chính trường. Đó là Đảng Dân Liên Bang của tổng thống mãn nhiệm John Adams và Đảng Dân Chủ - Cộng Hoà của tổng thống đắc cử Thomas Jefferson. <br /><br />Tranh thủ lúc sắp rời ghế, tổng thống Johns Adam đã ký bổ nhiệm 4 thẩm phán vào Tối cao Pháp viện trong đó có Williams Marbury. Việc còn lại là bộ trưởng ngoại giao kí đóng dấu sắc lệnh bổ nhiệm trao cho tân thẩm phán. Thế nhưng chưa kịp trao thì nội các của chính phủ Johns Adams rút đi nhường lại cho nội các mới của Thomas Jefferson. Tân bộ trưởng ngoại giao James Madison không gởi quyết định cho William Marbury vì ông ta cho rằng, Đảng Liên Bang của cựu tổng thống John Adams tìm cách chi phối tư pháp.<br /><br />Bị oan ức, William Marbury kiện John Madison lên tòa án tối cao phân xử. Ở vào thời kì sơ khai, Hoa Kỳ mới bước qua đời tổng thống thứ 3 nên chưa có công cụ pháp lý đầy đủ để phân xử vụ án gai góc này. Thẩm phán John Marshall đứng trước tình thế khó. Nếu xử William Marbury thắng thì John Madison không trao quyết định thì sao? Vì trong luật pháp lúc đó cũng chưa quy định tòa án được quyền chế tài trong vụ này. Mà nếu xử John Madison thắng thì xem như đã loại bỏ một quyết định của tổng thống tiền nhiệm, tạo lợi thế cho tổng thổng thống đắc cử bổ nhiệm người của đảng Dân Chủ - Cộng Hoà vào nắm tư pháp. Thế là để khỏi phải bị kẹt vào thế khó, thẩm phán John Marshall tuyên bố rằng, tòa án tối cao không có thẩm quyền giải quyết vụ này. Vì căn cứ theo Hiến Pháp tòa án tối cao chỉ có thẩm quyền giải quyết trong điều kiện tối hậu và tiên quyết trong một số trường hợp đặc biệt. <br /><br />Bị thẩm phán John Marshall viện dẫn Hiến Pháp để từ chối phân xử vụ này, William Marbury đã trích dẫn một đạo luật 1789 rằng, ông có quyền kiện lên tòa án tối cao. Và đến đây phát sinh mâu thuẫn, Hiến Pháp không cho tòa tối cao xử nhưng luật pháp lại cho phép. Thế là thẩm phán John Marshall bác bỏ đạo luật kia vì nó vi hiến, mà theo hệ thống pháp luật Hoa Kỳ thì hiến pháp là bộ luật cao nhất. Đây là vụ bác bỏ một đạo luật vi hiến đầu tiên của thế giới. Và từ đó, tòa án tối cao có thêm một chức năng mới, chức năng bảo vệ Hiến pháp.<br /><br />Đó là lịch sử hình thành chức năng bảo Hiến của tòa án. Ngày nay, tòa án tối cao chuyên phân xử các vấn đề quốc gia đại sự và kiêm luôn chức năng bảo hiến của nó. Để chi? Để loại bỏ những đạo luật chà đạp lên hiến pháp, như thế khi áp dụng luật cũng là tuân theo hiến pháp mà thôi. Từ đó hình thành nên hệ thống luật pháp chặt chẽ đi từ Hiến pháp đến Luật pháp rồi đến cấp thấp hơn là sắc lệnh hành pháp. Để đảm bảo tính công minh trong phán quyết thì phải có tư pháp độc lập, nghĩa là phải tam quyền phân lập. Chỉ có tư pháp độc lập mới đủ tiêu chuẩn cầm cân nảy mực cho công việc bảo vệ hiến pháp.<br /><br />Ngày nay tại Âu Châu và một số nước Châu Á, người ta lập nên một tòa án chỉ làm chức năng duy nhất, xem xét tính hợp hiến của các đạo luật và sắc lệnh hành pháp. Nước đầu tiên lập nên tòa này là nước Áo lập tòa bảo hiến vào năm 1920, và sau đó Italia là năm 1947, và Đức năm 1949 vv... Tại Việt Nam, vì không có tư pháp độc lập nên không có chức năng bảo Hiến và toàn bộ ĐCS tự biên tự diễn tất. <br /><br />Như vậy, trong một nhà nước để có pháp quyền không đơn giản. Điều trước tiên là phải có nhà nước tam quyền phân lập để có tư pháp độc lập. Khi có tư pháp độc lập thì tư pháp mới đủ sự công minh, đủ quyền lực để loại bỏ luật vi hiến tạo ra sự đồng nhất giữa hiến pháp và pháp luật. Dù cho có lập tòa bảo hiến riêng biệt hay giao chức năng bảo hiến cho Tối cao Pháp viện thì đều cần phải có tư pháp độc lập. Đó vì sao độc tài CS luôn đi kèm với tình trạng loạn việc ban hành luật mâu thuẫn nhau. Và tất nhiên, không thể có nhà nước pháp quyền với loại tư pháp như vậy.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/863246439395762176",
"published": "2018-07-10T02:33:09+00:00",
"source": {
"content": "BẢO HIẾN VÀ LỊCH SỬ HÌNH THÀNH\n\nNăm 1800 tổng thống John Adams hết nhiệm kì, và người kế nhiệm là tân tổng thống Thomas Jefferson mới thắng cử lên thay. Ngày đó nước Mỹ cũng có 2 đảng mạnh chi phối chính trường. Đó là Đảng Dân Liên Bang của tổng thống mãn nhiệm John Adams và Đảng Dân Chủ - Cộng Hoà của tổng thống đắc cử Thomas Jefferson. \n\nTranh thủ lúc sắp rời ghế, tổng thống Johns Adam đã ký bổ nhiệm 4 thẩm phán vào Tối cao Pháp viện trong đó có Williams Marbury. Việc còn lại là bộ trưởng ngoại giao kí đóng dấu sắc lệnh bổ nhiệm trao cho tân thẩm phán. Thế nhưng chưa kịp trao thì nội các của chính phủ Johns Adams rút đi nhường lại cho nội các mới của Thomas Jefferson. Tân bộ trưởng ngoại giao James Madison không gởi quyết định cho William Marbury vì ông ta cho rằng, Đảng Liên Bang của cựu tổng thống John Adams tìm cách chi phối tư pháp.\n\nBị oan ức, William Marbury kiện John Madison lên tòa án tối cao phân xử. Ở vào thời kì sơ khai, Hoa Kỳ mới bước qua đời tổng thống thứ 3 nên chưa có công cụ pháp lý đầy đủ để phân xử vụ án gai góc này. Thẩm phán John Marshall đứng trước tình thế khó. Nếu xử William Marbury thắng thì John Madison không trao quyết định thì sao? Vì trong luật pháp lúc đó cũng chưa quy định tòa án được quyền chế tài trong vụ này. Mà nếu xử John Madison thắng thì xem như đã loại bỏ một quyết định của tổng thống tiền nhiệm, tạo lợi thế cho tổng thổng thống đắc cử bổ nhiệm người của đảng Dân Chủ - Cộng Hoà vào nắm tư pháp. Thế là để khỏi phải bị kẹt vào thế khó, thẩm phán John Marshall tuyên bố rằng, tòa án tối cao không có thẩm quyền giải quyết vụ này. Vì căn cứ theo Hiến Pháp tòa án tối cao chỉ có thẩm quyền giải quyết trong điều kiện tối hậu và tiên quyết trong một số trường hợp đặc biệt. \n\nBị thẩm phán John Marshall viện dẫn Hiến Pháp để từ chối phân xử vụ này, William Marbury đã trích dẫn một đạo luật 1789 rằng, ông có quyền kiện lên tòa án tối cao. Và đến đây phát sinh mâu thuẫn, Hiến Pháp không cho tòa tối cao xử nhưng luật pháp lại cho phép. Thế là thẩm phán John Marshall bác bỏ đạo luật kia vì nó vi hiến, mà theo hệ thống pháp luật Hoa Kỳ thì hiến pháp là bộ luật cao nhất. Đây là vụ bác bỏ một đạo luật vi hiến đầu tiên của thế giới. Và từ đó, tòa án tối cao có thêm một chức năng mới, chức năng bảo vệ Hiến pháp.\n\nĐó là lịch sử hình thành chức năng bảo Hiến của tòa án. Ngày nay, tòa án tối cao chuyên phân xử các vấn đề quốc gia đại sự và kiêm luôn chức năng bảo hiến của nó. Để chi? Để loại bỏ những đạo luật chà đạp lên hiến pháp, như thế khi áp dụng luật cũng là tuân theo hiến pháp mà thôi. Từ đó hình thành nên hệ thống luật pháp chặt chẽ đi từ Hiến pháp đến Luật pháp rồi đến cấp thấp hơn là sắc lệnh hành pháp. Để đảm bảo tính công minh trong phán quyết thì phải có tư pháp độc lập, nghĩa là phải tam quyền phân lập. Chỉ có tư pháp độc lập mới đủ tiêu chuẩn cầm cân nảy mực cho công việc bảo vệ hiến pháp.\n\nNgày nay tại Âu Châu và một số nước Châu Á, người ta lập nên một tòa án chỉ làm chức năng duy nhất, xem xét tính hợp hiến của các đạo luật và sắc lệnh hành pháp. Nước đầu tiên lập nên tòa này là nước Áo lập tòa bảo hiến vào năm 1920, và sau đó Italia là năm 1947, và Đức năm 1949 vv... Tại Việt Nam, vì không có tư pháp độc lập nên không có chức năng bảo Hiến và toàn bộ ĐCS tự biên tự diễn tất. \n\nNhư vậy, trong một nhà nước để có pháp quyền không đơn giản. Điều trước tiên là phải có nhà nước tam quyền phân lập để có tư pháp độc lập. Khi có tư pháp độc lập thì tư pháp mới đủ sự công minh, đủ quyền lực để loại bỏ luật vi hiến tạo ra sự đồng nhất giữa hiến pháp và pháp luật. Dù cho có lập tòa bảo hiến riêng biệt hay giao chức năng bảo hiến cho Tối cao Pháp viện thì đều cần phải có tư pháp độc lập. Đó vì sao độc tài CS luôn đi kèm với tình trạng loạn việc ban hành luật mâu thuẫn nhau. Và tất nhiên, không thể có nhà nước pháp quyền với loại tư pháp như vậy.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:863246439395762176/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:859690142359035904",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718",
"content": "MẠT HẠNG<br /><br />Một ông tiến sỹ hiệu phó trường đại học đã đặt bút kí một biên bản do công an soạn sẵn, để buộc tội công dân và là một sinh viên đã thực hiện quyền Hiến định. Thật sự tôi không thể nói được gì về con người được gọi là trí thức ở đất nước này.<br /><br />Lương tâm giá bao nhiêu? Chẳng có ai có thể quy đổi ra tiền. Với người có lương tri thì nó là vô giá, với loại người vô lương thì nó chả có giá trị gì. Học cao để rồi ngã về phe ác bảo toàn miếng ăn là một loại mạt hạng. Khốn nạn cho đất nước khi loại này lại làm thầy.",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/859690142359035904",
"published": "2018-06-30T07:01:42+00:00",
"source": {
"content": "MẠT HẠNG\n\nMột ông tiến sỹ hiệu phó trường đại học đã đặt bút kí một biên bản do công an soạn sẵn, để buộc tội công dân và là một sinh viên đã thực hiện quyền Hiến định. Thật sự tôi không thể nói được gì về con người được gọi là trí thức ở đất nước này.\n\nLương tâm giá bao nhiêu? Chẳng có ai có thể quy đổi ra tiền. Với người có lương tri thì nó là vô giá, với loại người vô lương thì nó chả có giá trị gì. Học cao để rồi ngã về phe ác bảo toàn miếng ăn là một loại mạt hạng. Khốn nạn cho đất nước khi loại này lại làm thầy.",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/entities/urn:activity:859690142359035904/activity"
}
],
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/outbox",
"partOf": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/859664876589555718/outboxoutbox"
}