A small tool to view real-world ActivityPub objects as JSON! Enter a URL
or username from Mastodon or a similar service below, and we'll send a
request with
the right
Accept
header
to the server to view the underlying object.
{
"@context": "https://www.w3.org/ns/activitystreams",
"type": "OrderedCollectionPage",
"orderedItems": [
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1049355456781463552",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Ánh trăng mỏng quá không che nổi<br />Những vẻ xanh xao của mặt hồ<br />Những nét buồn buồn tơ liễu rủ<br />Những lời năn nỉ của hư vô...",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1049355456781463552",
"published": "2019-12-05T16:03:56+00:00",
"source": {
"content": "Ánh trăng mỏng quá không che nổi\nNhững vẻ xanh xao của mặt hồ\nNhững nét buồn buồn tơ liễu rủ\nNhững lời năn nỉ của hư vô...",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1049355456781463552/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1045935956905103360",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Lẽ nào mình cũng chỉ hời hợt như vậy sao? Nhớ thương đó rồi cũng trôi qua? Đa tình nghĩa là không có TÌNH rồi ",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1045935956905103360",
"published": "2019-11-26T05:36:04+00:00",
"source": {
"content": "Lẽ nào mình cũng chỉ hời hợt như vậy sao? Nhớ thương đó rồi cũng trôi qua? Đa tình nghĩa là không có TÌNH rồi ",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1045935956905103360/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1027737055771570176",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Có khi nào em còn nhớ không?<br />Tháng mười nồng nàn vương tóc rối<br />Gió đi hoang tìm mùa thu giận dỗi<br />Nấp ở nơi nào đợi Tháng mười mới chịu qua...<br /><br />Và em có nhớ về một loài hoa?<br />Chỉ làm thân với Tháng mười cùng gió<br />Nắng hanh hao và gió lùa trước ngõ<br />Mang hương đượm nồng gợi nhớ một mùa xa...",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1027737055771570176",
"published": "2019-10-07T00:20:08+00:00",
"source": {
"content": "Có khi nào em còn nhớ không?\nTháng mười nồng nàn vương tóc rối\nGió đi hoang tìm mùa thu giận dỗi\nNấp ở nơi nào đợi Tháng mười mới chịu qua...\n\nVà em có nhớ về một loài hoa?\nChỉ làm thân với Tháng mười cùng gió\nNắng hanh hao và gió lùa trước ngõ\nMang hương đượm nồng gợi nhớ một mùa xa...",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1027737055771570176/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1024182004419420160",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Cảm thấy khó ở vô cùng khi cái cảm giác ngta thờ ơ or cố tình thờ ơ với mình xâm chiếm, ám ảnh... Lẽ ra mình phải cảm ơn ngta mới đúng, cảm ơn vì để mình có cớ rời xa, để bào chữa, để nuối tiếc, để tổn thương... và để tự xoa dịu mình, bớt tội lỗi với ai đó. Vậy mà, mỗi khi nghĩ về điều đó, mình lại ko chịu nổi, lại ngân ngấn mắt hờn tủi, trong lòng hoang vắng, như có điều gì đó vỡ vụn ko thể nào níu giữ được... Đôi khi lòng tự hỏi, ngta cần gì ở mình vậy? Hay ngta thấy gì ở mình? Để nhọc tâm sở hữu? Hay đó chỉ là tính cách of ng ấy thôi? Tính cách phiêu lưu bất chợt... Còn mình ư? Những ng đã từng trải nghiệm cs đều nói mình quá ngây thơ mà, những ng đó k gần mình, mà sao cảm thấy họ nói đúng vậy. Ngây thơ khi nghĩ rằng mình sẽ không thể nhớ thương 1 ng nhiều đến mức thế. Ngây thơ khi tin rằng nhất định người đó phải vô cùng đặc biệt và mình phải có một vị trí như thế nào trong trái tim ngta. Ngây thơ khi trong lòng có người đó mà tưởng rằng người ta cũng vậy. Thật ngây thơ khi luôn tin rằng, tình cảm là thứ khó khăn có được, là thứ sâu sắc mà khi có rồi thì không thể nào thay đổi, là thứ mà thời gian cũng chỉ bào mòn vô ích thôi... Nhưng, mình ơi, trong cuộc sống này thì ngây thơ là thứ sở hữu duy nhất của lứa tuổi nhi đồng mà thôi. Mình là ai mà cố tình sở hữu tính cách đó, niềm tin vô vọng đó...",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1024182004419420160",
"published": "2019-09-27T04:53:38+00:00",
"source": {
"content": "Cảm thấy khó ở vô cùng khi cái cảm giác ngta thờ ơ or cố tình thờ ơ với mình xâm chiếm, ám ảnh... Lẽ ra mình phải cảm ơn ngta mới đúng, cảm ơn vì để mình có cớ rời xa, để bào chữa, để nuối tiếc, để tổn thương... và để tự xoa dịu mình, bớt tội lỗi với ai đó. Vậy mà, mỗi khi nghĩ về điều đó, mình lại ko chịu nổi, lại ngân ngấn mắt hờn tủi, trong lòng hoang vắng, như có điều gì đó vỡ vụn ko thể nào níu giữ được... Đôi khi lòng tự hỏi, ngta cần gì ở mình vậy? Hay ngta thấy gì ở mình? Để nhọc tâm sở hữu? Hay đó chỉ là tính cách of ng ấy thôi? Tính cách phiêu lưu bất chợt... Còn mình ư? Những ng đã từng trải nghiệm cs đều nói mình quá ngây thơ mà, những ng đó k gần mình, mà sao cảm thấy họ nói đúng vậy. Ngây thơ khi nghĩ rằng mình sẽ không thể nhớ thương 1 ng nhiều đến mức thế. Ngây thơ khi tin rằng nhất định người đó phải vô cùng đặc biệt và mình phải có một vị trí như thế nào trong trái tim ngta. Ngây thơ khi trong lòng có người đó mà tưởng rằng người ta cũng vậy. Thật ngây thơ khi luôn tin rằng, tình cảm là thứ khó khăn có được, là thứ sâu sắc mà khi có rồi thì không thể nào thay đổi, là thứ mà thời gian cũng chỉ bào mòn vô ích thôi... Nhưng, mình ơi, trong cuộc sống này thì ngây thơ là thứ sở hữu duy nhất của lứa tuổi nhi đồng mà thôi. Mình là ai mà cố tình sở hữu tính cách đó, niềm tin vô vọng đó...",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1024182004419420160/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1022146062464430080",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Thật ngốc ngếch và đáng buồn cười... có đôi khi mình tự nghĩ rằng mình quan trọng với ai đó, thậm chí còn tưởng tượng rằng, mình đối với người ta còn... hay ho hơn ngta đối với mình!!! Thật đúng là... <br />ẩn sâu bên trong mỗi con người, thực sự là một cá nhân tự tôn ghê gớm... Mình cũng chẳng phủ nhận mình giống như thế, và thấy ai đó cũng như thế... Nhưng, chỉ có một điều khiến ngta khác đi, or dẹp bớt cái tự tôn cá nhân đó, đè nén nó xuống... đó là vì YÊU! <br />Nhưng buồn sao, YÊU lại là một khái niệm trừu tượng, chẳng có mấy ai hiểu rõ ngọn ngành. Mình, đến giờ này cũng chưa hiểu là gì, chỉ cảm thấy thảng phất đâu đây, mà chưa từng nắm giữ được, chỉ cảm nhận được nên k thể hiểu. Tại sao khái niệm thiêng liêng trân quý đó lại k thể cắt nghĩa được? Tại sao thời gian lại bào mòn nó, không gian lại làm thay đổi nó? Tại sao ngta nói được lời đó, rồi lại ân hận vì nó? Và tại sao, suốt đời này có những người không thể thốt lên từ đó trên môi, giống như mình? Chắc hẳn là nó khác cái từ có nghĩa gần tương đồng, nhưng cũng khác xa, là NHỚ? Nhớ, thì mình rất hiểu, và rất đồng cảm, nó như con người như máu thịt của mình ấy... Có những khi nhớ muốn phát điên, nhớ đến mức muốn bỏ đi tất cả, chỉ cần có ngta thôi. Từng giây từng phút đều nghĩ đến ngta, thậm chí mọi hành động hay suy nghĩ đều có hình bóng ngta, vừa gặp đó mà chưa kịp chia tay đã nhớ rồi... Nỗi nhớ còn len lỏi vào từng giấc mơ, có lúc ngập tràn, nhưng có lúc vắng bóng... Mình vẫn tự giải thích rằng, có lẽ nỗi nhớ ăn sâu vào từng tế bào nên khi ngủ các tb of mình mệt mỏi quá mới lịm đi... Thật sự đồng cảm với câu hát của PQ “... tưởng như máu trong tim đông đặc... nỗi nhớ dâng dầy dâng đầy...” <br /><br />Hiểu vậy mà tại sao không hiểu được, nỗi nhớ rồi cũng có khi nhạt phai?<br />",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1022146062464430080",
"published": "2019-09-21T14:03:31+00:00",
"source": {
"content": "Thật ngốc ngếch và đáng buồn cười... có đôi khi mình tự nghĩ rằng mình quan trọng với ai đó, thậm chí còn tưởng tượng rằng, mình đối với người ta còn... hay ho hơn ngta đối với mình!!! Thật đúng là... \nẩn sâu bên trong mỗi con người, thực sự là một cá nhân tự tôn ghê gớm... Mình cũng chẳng phủ nhận mình giống như thế, và thấy ai đó cũng như thế... Nhưng, chỉ có một điều khiến ngta khác đi, or dẹp bớt cái tự tôn cá nhân đó, đè nén nó xuống... đó là vì YÊU! \nNhưng buồn sao, YÊU lại là một khái niệm trừu tượng, chẳng có mấy ai hiểu rõ ngọn ngành. Mình, đến giờ này cũng chưa hiểu là gì, chỉ cảm thấy thảng phất đâu đây, mà chưa từng nắm giữ được, chỉ cảm nhận được nên k thể hiểu. Tại sao khái niệm thiêng liêng trân quý đó lại k thể cắt nghĩa được? Tại sao thời gian lại bào mòn nó, không gian lại làm thay đổi nó? Tại sao ngta nói được lời đó, rồi lại ân hận vì nó? Và tại sao, suốt đời này có những người không thể thốt lên từ đó trên môi, giống như mình? Chắc hẳn là nó khác cái từ có nghĩa gần tương đồng, nhưng cũng khác xa, là NHỚ? Nhớ, thì mình rất hiểu, và rất đồng cảm, nó như con người như máu thịt của mình ấy... Có những khi nhớ muốn phát điên, nhớ đến mức muốn bỏ đi tất cả, chỉ cần có ngta thôi. Từng giây từng phút đều nghĩ đến ngta, thậm chí mọi hành động hay suy nghĩ đều có hình bóng ngta, vừa gặp đó mà chưa kịp chia tay đã nhớ rồi... Nỗi nhớ còn len lỏi vào từng giấc mơ, có lúc ngập tràn, nhưng có lúc vắng bóng... Mình vẫn tự giải thích rằng, có lẽ nỗi nhớ ăn sâu vào từng tế bào nên khi ngủ các tb of mình mệt mỏi quá mới lịm đi... Thật sự đồng cảm với câu hát của PQ “... tưởng như máu trong tim đông đặc... nỗi nhớ dâng dầy dâng đầy...” \n\nHiểu vậy mà tại sao không hiểu được, nỗi nhớ rồi cũng có khi nhạt phai?\n",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1022146062464430080/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1011939156067303424",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Hà Nội mùa này yếu đuối như thơ<br />Căn gác xép mưa buồn hiu hắt<br />Anh nói với em mưa trong đâu bằng mắt<br />Những chiều buồn mắt bỗng hoá thành mưa...",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1011939156067303424",
"published": "2019-08-24T10:04:55+00:00",
"source": {
"content": "Hà Nội mùa này yếu đuối như thơ\nCăn gác xép mưa buồn hiu hắt\nAnh nói với em mưa trong đâu bằng mắt\nNhững chiều buồn mắt bỗng hoá thành mưa...",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1011939156067303424/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1005502885373075456",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Thật không ngờ mình lại yếu đuối và dễ mủi lòng như vậy... *sad*... *sad*... Đã quyết tâm quyết đoán là phải cứng rắn lạnh lùng và k được rơi nước mắt rồi... Vậy mà mới chưa hết một ngày nghe người ta năn nỉ, bày tỏ, thuyết phục, giận dỗi... đủ kiểu xong là mình lại thoả hiệp :((( Hời ơi làm sao với cái con người mình đây? ",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1005502885373075456",
"published": "2019-08-06T15:49:29+00:00",
"source": {
"content": "Thật không ngờ mình lại yếu đuối và dễ mủi lòng như vậy... *sad*... *sad*... Đã quyết tâm quyết đoán là phải cứng rắn lạnh lùng và k được rơi nước mắt rồi... Vậy mà mới chưa hết một ngày nghe người ta năn nỉ, bày tỏ, thuyết phục, giận dỗi... đủ kiểu xong là mình lại thoả hiệp :((( Hời ơi làm sao với cái con người mình đây? ",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1005502885373075456/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004910082230247424",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Bầu trời sau cơn bão... <br />Chỉ vài đám mây ửng hồng nhạt yếu ớt xen giữa những đám mây nâu u ám khổng lồ. Không khí tưởng chừng như một quả bong bóng xà phòng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, bay vút cao hoà vào nắng vàng như giải mật, hoặc tan biến ngay trước mắt bắn những tia nước xiu xíu mà tê mắt như kiểu giáp mặt với mưa. <br /><br />Một buổi sáng ...<br />Thứ Hai, bản thân nó đã mang trong mình sự khởi đầu, sự mới mẻ, niềm hy vọng... của cả một Tuần mới. Lâu nay Thứ hai của riêng mình còn mang thêm sự chờ đợi, ngóng trông... Thật là viển vông và mơ mộng, Thứ hai có gì ngoài một lời nhắn gửi và một cái hẹn mà mình mong chờ? Lại còn là một Thứ hai của Tháng Tám nữa, lẽ ra mình phải thật yêu đời và vui vẻ... Lẽ ra mình phải thật xinh tươi bước chân ra với cuộc đời này... <br /><br />Vậy mà Thứ hai này đã nhuốm màu mây trời u ám mất rồi :(((",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1004910082230247424",
"published": "2019-08-05T00:33:53+00:00",
"source": {
"content": "Bầu trời sau cơn bão... \nChỉ vài đám mây ửng hồng nhạt yếu ớt xen giữa những đám mây nâu u ám khổng lồ. Không khí tưởng chừng như một quả bong bóng xà phòng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, bay vút cao hoà vào nắng vàng như giải mật, hoặc tan biến ngay trước mắt bắn những tia nước xiu xíu mà tê mắt như kiểu giáp mặt với mưa. \n\nMột buổi sáng ...\nThứ Hai, bản thân nó đã mang trong mình sự khởi đầu, sự mới mẻ, niềm hy vọng... của cả một Tuần mới. Lâu nay Thứ hai của riêng mình còn mang thêm sự chờ đợi, ngóng trông... Thật là viển vông và mơ mộng, Thứ hai có gì ngoài một lời nhắn gửi và một cái hẹn mà mình mong chờ? Lại còn là một Thứ hai của Tháng Tám nữa, lẽ ra mình phải thật yêu đời và vui vẻ... Lẽ ra mình phải thật xinh tươi bước chân ra với cuộc đời này... \n\nVậy mà Thứ hai này đã nhuốm màu mây trời u ám mất rồi :(((",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004910082230247424/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004693577558548480",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Tháng Tám giống như một giấc mơ, giấc mơ của mùa...<br />Chờ đợi tháng Tám mỏi mòn, để rồi giấc mơ tan biến vào hư không...<br />Còn gì nữa đây, khi ta không còn mơ giấc mơ tháng Tám?",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1004693577558548480",
"published": "2019-08-04T10:13:35+00:00",
"source": {
"content": "Tháng Tám giống như một giấc mơ, giấc mơ của mùa...\nChờ đợi tháng Tám mỏi mòn, để rồi giấc mơ tan biến vào hư không...\nCòn gì nữa đây, khi ta không còn mơ giấc mơ tháng Tám?",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004693577558548480/activity"
},
{
"type": "Create",
"actor": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"object": {
"type": "Note",
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004422623557623808",
"attributedTo": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773",
"content": "Thời gian trôi đi mọi thứ sẽ nhạt nhoà<br />Em sẽ học được cách bình yên qua những ngày giông bão<br />Em sẽ lớn lên, bao dung và không còn khờ khạo<br />Bởi sau những ồn ào, em sẽ tự đổi thay...<br /><br />P/s: để nhớ một ngày buồn & dại dột :(((",
"to": [
"https://www.w3.org/ns/activitystreams#Public"
],
"cc": [
"https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/followers"
],
"tag": [],
"url": "https://www.minds.com/newsfeed/1004422623557623808",
"published": "2019-08-03T16:16:54+00:00",
"source": {
"content": "Thời gian trôi đi mọi thứ sẽ nhạt nhoà\nEm sẽ học được cách bình yên qua những ngày giông bão\nEm sẽ lớn lên, bao dung và không còn khờ khạo\nBởi sau những ồn ào, em sẽ tự đổi thay...\n\nP/s: để nhớ một ngày buồn & dại dột :(((",
"mediaType": "text/plain"
}
},
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/entities/urn:activity:1004422623557623808/activity"
}
],
"id": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/outbox",
"partOf": "https://www.minds.com/api/activitypub/users/1004417077181685773/outboxoutbox"
}